Cảm giác sợ chết đó nó thật 100%, nhưng tại sao đi khám khắp nơi lại không tìm ra bất kỳ một tổn thương nào?

Nếu các ông từng phải tấp vội xe vào lề vì tim đập loạn xạ rồi ôm nỗi sợ không dám tắm đêm, không dám đi xa: Đây là câu trả lời khoa học mà các ông đang tìm kiếm.

Tác giả: Thanh Thật Thà

Cú tấp xe chết lặng và 20 phút nghẹt thở bên lề đường

Một lần tim đập dồn dập như muốn văng ra khỏi lồng ngực, mồ hôi lạnh toát đầm đìa phải tấp vội xe vào lề bấm sẵn 115, ai từng nếm trải một lần trong đời đều hiểu cái cảm giác đó kinh hoàng đến mức nào.


Nó không giống bất kỳ cơn mệt mỏi hay hồi hộp thông thường nào các ông từng biết. Nó là cảm giác cái chết đang cận kề ngay trước mắt, bất lực và chết lặng.


Cơn hoảng loạn đó hành hạ thể xác các ông tầm mười lăm, hai mươi phút rồi cũng rút dần. Nhưng điều đáng sợ thực sự không phải là 20 phút chết lặng bên tay lái hôm đó. Điều đáng sợ nhất là những ngày sau đó: Tại sao một cơ thể đang đi đứng, làm việc bình thường lại đột ngột phát ra một cơn phát điên vô cớ như vậy? Và tại sao không ai, kể cả những phòng khám lớn nhất giải thích được rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra bên trong người các ông?

Tờ kết luận "Bình thường" và những ngày không dám đi xa một mình

Từ đúng cái ngày hôm đó nhá, cuộc sống của các ông coi như bị bẻ ngoặt sang hướng khác. Không dám đi xa một mình nữa. Tối đến không dám tắm muộn. Đi đâu việc đầu tiên là phải ngó trước ngó sau xem xung quanh có phòng khám hay bệnh viện nào không cho nó chắc ăn, đúng không?


Thế là các ông ôm một đống lo sợ đi khám: điện tim, siêu âm tim, xét nghiệm máu, chụp cả não. Các ông hồi hộp chờ từng kết quả với hy vọng bác sĩ chỉ ra được một cái bệnh cụ thể để giải thích cho cái cảm giác chết hụt mình vừa trải qua.


Nhưng kết quả thì sao? Bác sĩ cầm xấp giấy tờ dày cộp, lướt qua một lượt rồi bảo: "Chỉ số bình thường hết, tim phổi não không sao cả. Về nghỉ ngơi, bớt suy nghĩ đi."


Cầm tờ giấy ghi đúng hai chữ "bình thường" bước ra khỏi cổng viện, thề là các ông ức chế chứ chẳng thấy nhẹ nhõm tí nào. Người ngoài không hiểu sẽ bảo các ông vẽ chuyện, tự dọa mình. Nhưng các ông thừa biết: cái lúc tim đập 140 nhịp, người run bần bật, tay bấm sẵn 115 đó nó thật đến từng tế bào. Nó thật đến mức không thể nào là do mình tự tưởng tượng hay tự bịa ra được!

Chuyện gì thực sự đã xảy ra bên trong người các ông vào khoảnh khắc đó?

Nói luôn cho các ông một sự thật trần trụi: Các ông không điên, các ông chẳng yếu đuối gì cả, và cơ thể các ông cũng không hề tưởng tượng ra triệu chứng.


Những gì các ông trải qua bên lề đường hôm đó là một phản ứng sinh học có thật 100%, diễn ra chính xác từng mili-giây trong máu: Chỉ cần hệ thống phòng vệ nhận diện nhầm một tín hiệu căng thẳng tích tụ là nguy hiểm chết người, tuyến thượng thận lập tức mở van xả lũ, bơm ồ ạt hormone sinh tồn vào máu.


Máu ở những chỗ "chưa cần thiết" như dạ dày, đường ruột, đầu ngón tay ngón chân bị rút sạch để dồn gấp về các khối cơ lớn. Đó là lý do bụng các ông quặn thắt, tay chân lạnh ngắt và vã mồ hôi lạnh. Quả tim nhận lệnh co bóp hết công suất để tống máu đi khắp nơi, thúc nhịp tim vọt lên 120, 140 nhịp/phút.


Phổi mở hết cỡ để nạp oxy, nhưng vì các ông đang ngồi yên trên xe chứ có phải đang chạy trốn mối nguy hiểm hữu hình nào đâu, thành ra mất cân bằng khí, gây ra cảm giác nghẹn ứ ở cổ, hụt hơi, càng cố hít vào càng thấy ngộp.


Cho nên máy móc bệnh viện bảo "bình thường" là đúng: cơ tim không bị rách, mạch máu não không bị tắc. Nhưng các ông thấy như sắp chết cũng đúng nốt: người các ông vừa trải qua một đợt xả lũ sinh hóa thật sự.

Tại sao các ông càng can thiệp lại càng thấy vô ích?

Nếu cơ thể không có hỏng hóc thực thể, thì tại sao nó lại làm khổ các ông như thế? Hình dung thế này cho dễ hiểu: Cơ thể các ông y hệt một tòa nhà được lắp hệ thống còi báo cháy cực nhạy. 

 

Giữa trưa nắng ráo, không có lấy một đốm lửa, chẳng có nguy hiểm nào rình rập cả. Nhưng cái cảm biến trên trần nhà nó bị chập mạch sau chuỗi ngày dài chịu quá tải áp lực. Thế là còi hú vang trời, đèn chớp liên hồi, vòi phun nước tự động xả ướt sũng sàn nhà.


Tiếng còi hú inh ỏi đó chính là quả tim đập thình thịch và cái đầu quay cuồng của các ông đấy. Thế rồi các ông làm gì? Chạy ra tiệm mua thuốc bổ tim, mua hoạt huyết dưỡng não về nốc, rồi cố gắng ngồi gồng mình "nghĩ tích cực lên".


Vô ích! Nói luôn cho vuông là vô ích!


Làm thế khác gì vác cái thang ra hành lang, cầm búa đập vỡ cái loa phát thanh? Cái loa có thể móp, nhưng dây dẫn trong tường nó vẫn truyền tín hiệu báo động thì còi vẫn kêu, nước vẫn xả. Não các ông đang ngập trong hormone căng thẳng thì các ông ép nó suy nghĩ tích cực thế nào được?


Quả tim hay bộ não của các ông không có lỗi. Vấn đề thực sự nằm ở chỗ: Chiếc cầu dao tổng của hệ thống, tức hệ thần kinh tự chủ đang bị kẹt cứng ở chế độ báo động giả.

Tự tay gạt chiếc "cầu dao tổng": Cắt cơn báo động bằng phản xạ vật lý trong 60 giây

Khi còi đang hú oan, việc duy nhất đúng là đi thẳng tới tủ điện trung tâm, tự tay kéo cái cầu dao tổng xuống. Nhưng cái cầu dao sinh học này, các ông không thể dùng lời nói hay suy nghĩ mà kéo nó xuống được. Phải dùng chính các tác động vật lý từ dưới lên, dùng cơ thể gửi tín hiệu ngược lên não.


Thứ nhất là kỹ thuật thở đôi. Khi các ông hít vào 2 nhịp ngắn liên tiếp bằng mũi để bung toàn bộ túi phế nang dưới đáy phổi, rồi thở dài ra từ từ bằng miệng với thời gian gấp đôi lúc hít, áp suất và nồng độ khí trong lồng ngực lập tức được cân bằng lại.


Thứ hai là tác động chuẩn vào chính xác 3 vị trí ở vùng cổ vai gáy, nơi các nhánh lớn của dây thần kinh tự chủ chạy qua. Khi được xả áp đúng điểm cơ học, các thụ thể áp lực sẽ bắn thẳng một tín hiệu lên thân não: "An toàn rồi. Tắt báo động đi."


Nhận được lệnh vật lý này, não bộ bắt buộc phải ngắt van xả hormone. Tuyến thượng thận đóng lại. Tim tự động giảm nhịp, mạch máu giãn nở, hơi ấm quay lại bàn tay và lồng ngực tự khắc nhẹ bẫng. Toàn bộ phản xạ này diễn ra chưa đầy 60 giây, hoàn toàn bằng cơ chế sinh học tự nhiên của cơ thể các ông.


Cơ thể các ông không hỏng. Nó chỉ đang hú còi nhầm lúc, và các ông hoàn toàn có thể tự tay gạt cái cầu dao đó xuống bằng chính hành động của mình.


Nếu các ông từng chết lặng bên tay lái và muốn nắm rõ từng tín hiệu cơ thể mình đang phát ra để không phải sống trong sợ hãi nữa: Bấm vào đây để nhắn qua Zalo Tôi trao đổi trực tiếp 1-1 về tình trạng tim đập nhanh, hụt hơi các ông đang gặp.

TƯ VẤN TRỰC TIẾP QUA ZALO

Sự thật sòng phẳng: Dập tắt một tiếng còi hú vẫn chưa phải là xong chuyện

Nói thật với nhau một câu thế này: Biết cách thở đôi và bấm đúng 3 điểm xả áp để cắt cơn hoảng loạn trong 60 giây là một kỹ năng cực kỳ đáng giá. Nó giúp các ông thoát ngay cái cảnh phải cầm máy bấm 115, giúp các ông tự tin bước ra đường lái xe mà không nơm nớp lo sợ.


Nhưng dập được một tiếng còi hú thì mới chỉ là xử lý sự vụ tại chỗ thôi. Nếu chiếc cầu dao tổng của các ông đã bị kẹt ở mức quá nhạy cảm suốt nhiều tháng, nhiều năm do áp lực công việc, thiếu ngủ hay tích tụ lo âu, thì nó vẫn có thể chập mạch trở lại bất cứ lúc nào.


Các ông không thể cả đời cứ đi chạy theo để dập từng cơn báo động giả riêng lẻ được. Để hệ thần kinh thực sự quay về ngưỡng ổn định nguyên bản để nó biết phân biệt chính xác đâu là nguy hiểm thật, đâu là báo động giả, cơ thể các ông cần một quy trình huấn luyện lại phản xạ tự nhiên trong toàn bộ nhịp sinh hoạt 24 giờ.

Bước tiếp theo để các ông tự làm chủ lại cơ thể mình

Đó là lý do tôi đóng gói toàn bộ giải pháp này vào AETERA - Chương trình Đọc Vị Cơ Thể. Đây không phải mớ lý thuyết hàn lâm hay mấy bài audio nghe thư giãn chung chung. Đây là hệ thống video tự học đi thẳng vào thực hành, chỉ rõ cho các ông cơ chế và cách xử lý cụ thể ở cả 4 vùng: vùng Tim, vùng Họng & Hơi thở, vùng Tai & Đầu, và cả vùng Giấc ngủ ban đêm.


Các ông học xong là biết cách đọc đúng thứ ngôn ngữ mà cơ thể đang phát ra. Quan trọng nhất: các ông nắm được cách xử lý ngay tại chỗ để tự làm chủ tình huống, không còn phải ngồi im chịu trận trong sợ hãi.


Toàn bộ giải pháp trọn gói này có chi phí là 1.374.000đ.


Tính toán sòng phẳng với nhau đi: Con số này thậm chí còn chưa bằng một lần các ông vào viện làm đủ xét nghiệm máu, đo điện tim, chụp chiếu để rồi chỉ cầm về một tờ giấy ghi chữ "bình thường". Nhưng thay vì một tờ giấy vô thưởng vô phạt, các ông nhận về toàn bộ kỹ năng tự điều chỉnh cơ thể để dùng lại suốt đời, bất cứ khi nào cần.


Chương trình được mở truy cập trọn đời, xem lại và tra cứu trực tiếp theo đúng triệu chứng trên điện thoại hay máy tính bất cứ lúc nào. Và để các ông không phải lăn tăn một tí nào về rủi ro: AETERA áp dụng chính sách hoàn tiền 100% trong vòng 7 ngày kể từ ngày đăng ký, không cần bất kỳ lý do gì. Các ông vào xem, thấy không hợp thì yêu cầu hoàn tiền, nhận lại đủ 100% chi phí, không thủ tục lằng nhằng.


Lựa chọn là ở các ông: Tiếp tục bước lên xe với nỗi sợ thường trực và ngón tay lăm lăm phím 115, hay là tự tay học cách làm chủ lại hệ thần kinh của chính mình ngay hôm nay.

TÌM HIỂU CHƯƠNG TRÌNH ĐỌC VỊ CƠ THỂ TẠI ĐÂY

HOẶC NHẬN TƯ VẤN TRỰC TIẾP QUA ZALO

Cơ thể các ông không hề hỏng hóc. Nó chỉ đang chờ các ông học cách lắng nghe và làm chủ nó.

Chương trình AETERA - Đọc Vị Cơ Thể là nội dung hướng dẫn tự học về các kỹ thuật tự điều hòa hành vi và phản xạ cơ thể, sản phẩm này không phải là thuốc và không có tác dụng thay thế thuốc chữa bệnh. Việc thăm khám tại các bệnh viện chuyên khoa để làm các xét nghiệm cần thiết luôn là bước đi quan trọng hàng đầu để kiểm tra và loại trừ các bệnh lý thực thể.

Zalo