Tôi biết rõ cái khoảnh khắc đó, lúc ông đứng cầm tờ kết quả xét nghiệm tổng quát trên tay. Bác sĩ bảo mọi chỉ số đều đẹp, rồi khuyên ông về nhà bớt suy nghĩ đi.
Nhưng ngay lúc bước ra khỏi phòng khám, lồng ngực ông vẫn đập loạn xạ và một nỗi bồn chồn vô cớ cứ âm thầm bóp nghẹt cổ họng.
Tôi gọi đó là sự bất lực mà không ai nhìn thấy, cái cảm giác của một người bận rộn khi phải ngồi gượng cười trong một cuộc họp quan trọng, tay giấu dưới gầm bàn vẫn run bần bật, mồ hôi rịn ra ở lòng bàn tay lạnh ngắt.
Bên ngoài ông vẫn tỏ ra bình tĩnh nói cười, nhưng bên trong là một nỗi sợ cô độc khi thấy cơ thể mình đang báo động mà cả thế giới nhìn vào lại bảo bình thường. Ông cô đơn ngay trong chính cơ thể của mình.
Tôi rất hiểu cảm giác loay hoay tìm lỗi ở tim, ở não suốt nhiều năm của ông. Nhưng hãy tin tôi, ông không hỏng, ông chỉ đang bị treo máy.
Cái máy đó bị treo không phải vì lỗi phần cứng, mà vì hệ thống sinh tồn bên trong đang liên tục phát ra những tiếng báo động giả suốt ngày đêm.
Giống như một cái chuông báo cháy bị chập mạch, nó cứ rú còi inh ỏi, ép cơ thể ông phải gồng mình, căng cứng lên để đối phó với một mối nguy hiểm tưởng tượng dẫu chẳng có ngọn lửa nào thực sự tồn tại.
Cái giá tôi từng trả để hiểu ra điều này, ông đã nghe rồi. Cái tờ giấy dày cộp ghi "mọi chỉ số bình thường" đó, tôi cũng từng cầm y như ông. Và những đêm sau đó, tôi dùng suy nghĩ để cố dập tắt một ngọn lửa sinh học, mà không biết vùng phản ứng sinh tồn nguyên thủy trong não mới là thứ đang bị kích hoạt.
Tôi không khuyên ai tự ý bỏ thuốc đang điều trị, thuốc giúp ông qua từng đêm trong lúc bác sĩ theo dõi tiến trình của ông. Cái tôi đi tìm là hiểu cơ chế cơ thể mình đang phản ứng ra sao, để biết cách hỗ trợ đúng chỗ, song song với chỉ định của bác sĩ.
Với vùng não này, một cái deadline dồn dập hay một nỗi lo vô hình cũng mang tính đe dọa sinh mạng y hệt một con thú dữ. Nó lập tức kích hoạt trạng thái khẩn cấp, khiến cơ thể luôn căng như dây đàn dù ông đang nằm yên trên đệm ấm.
Cái giá của việc hiểu sai cơ thể luôn đắt đỏ hơn rất nhiều so với việc ngồi lại, hiểu cho thủng cơ chế vận hành của chính mình.
Nếu đúng là ông, thì đây không còn là lý thuyết nữa. Mỗi người bận rộn ngoài kia đều đang bị lệch nhịp ở một điểm sinh học khác nhau.
Tôi không hứa sẽ cứu được tất cả, nhưng tôi có thể chỉ cho ông đúng chỗ hệ thần kinh của ông đang bị treo để tự gỡ, và bắt đầu tắt đi những tiếng báo động giả đã bào mòn năng lượng của ông suốt thời gian qua.
Nhiệt độ, ánh sáng, nhịp thở, tôi đã thử đủ cả ba. Nhưng trong ba thứ đó, chỉ có một cái là công tắc gốc, quyết định tất cả những cái còn lại có tác dụng hay không.
Cái mà tôi hay gọi là "hack lại hệ điều hành", nói cho đúng tên khoa học, đó là dây thần kinh phế vị, một phần của hệ thần kinh thực vật. Sợi dây thần kinh dài nhất cơ thể, chạy từ não xuống tận bụng, và nó chính là cái công tắc quyết định cơ thể ông đang ở trạng thái báo động hay trạng thái an toàn.
Ông không cần thiết bị đắt tiền, không cần phòng lab để đánh thức nó dậy. Có một cách rất cụ thể để làm việc đó và tôi sẽ chỉ ông ngay sau đây.
Tôi không cần ông tin tôi ngay bây giờ. Tôi chỉ cần ông ngồi xuống, làm theo đúng những gì tôi chỉ, rồi để cơ thể ông tự trả lời thay tôi.